Người dân ở một xã vùng ven Tp.Cao Lãnh (Đồng Tháp cũ) vẫn còn nhớ rõ câu chuyện của anh Nguyễn Văn Tâm, người từng được gọi bằng cái tên nửa đùa nửa thật: "Tâm tỷ phú ve chai".
Trước khi trúng số, anh Tâm làm nghề thu mua ve chai. Mỗi ngày chạy chiếc xe máy cũ khắp các con hẻm, thu gom lon bia, giấy vụn, sắt vụn bán lại cho vựa phế liệu. Vợ anh bán rau ngoài chợ, thu nhập bấp bênh nhưng hai vợ chồng chịu thương chịu khó nên vẫn đủ nuôi hai con, một trai một gái, học hành đàng hoàng.

Hàng xóm nhận xét anh Tâm hiền lành, thương vợ con. Dù nghèo, gia đình nhỏ lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Những buổi tối, cả nhà quây quần ăn cơm đạm bạc nhưng ấm cúng. Một chiều cuối năm 2018, trên đường đi thu mua ve chai về, anh ghé đại lý mua vài tờ vé số "lấy hên". Không ai ngờ, một tờ trong số đó trúng giải đặc biệt hơn 2 tỷ đồng.
Tin vui khiến cả xóm vỡ òa. Người kéo đến chúc mừng đông nghịt. Từ người đàn ông áo quần lấm lem bụi đường, anh Tâm bỗng trở thành "tỷ phú" chỉ sau một đêm. Anh sửa lại căn nhà cấp bốn thành nhà tường khang trang, mua xe máy mới, sắm tivi lớn, tủ lạnh xịn. Vợ con lần đầu được mặc quần áo đẹp, đi ăn nhà hàng. Ai cũng mừng vì nghĩ gia đình nghèo khó nay đã thoát cảnh chật vật. Nhưng cũng từ đó, những đổi thay âm thầm bắt đầu.
Tiền nhiều, bạn mới kéo đến. Có tiền, anh Tâm nghỉ hẳn nghề ve chai. Ban đầu, anh nói ở nhà nghỉ ngơi, phụ vợ chăm con. Nhưng chỉ ít lâu sau, anh bắt đầu giao du với nhóm bạn mới quen ngoài thị trấn – những người chuyên rủ rê nhậu nhẹt, karaoke. Từ vài bữa tiệc mừng trúng số, anh dần quen với những cuộc vui thâu đêm. Anh hào phóng trả tiền, được tung hô là "đại gia Tâm". Cảm giác được nể trọng, được vây quanh khiến người đàn ông từng mặc cảm vì nghèo bỗng thấy mình "đổi đời thật sự".
Trong một lần đi hát, anh quen một cô gái làm tiếp viên quán karaoke. Cô trẻ, nói chuyện ngọt ngào, luôn tỏ ra quan tâm khiến anh mê mệt. Từ đó, anh thường xuyên lấy lý do đi "gặp bạn làm ăn" để đến quán hát. Tiền bắt đầu đội nón ra đi nhanh chóng: mua điện thoại đắt tiền cho cô gái, thuê phòng trọ riêng, dẫn đi du lịch. Vợ anh dần nhận ra sự thay đổi. Những cuộc cãi vã bắt đầu xuất hiện trong căn nhà mới xây chưa lâu.

Không chỉ mê muội bên ngoài, anh Tâm còn trở nên cáu gắt mỗi khi về nhà. Hết tiền đưa cho "bạn gái", anh quay sang bực dọc với vợ con. Những lời nặng nhẹ dần biến thành tiếng quát tháo, rồi có lần anh còn đánh vợ trong cơn say. Hai đứa trẻ sợ hãi, nhiều lần khóc xin cha đừng uống rượu nữa. Nhưng anh Tâm như biến thành con người khác, bỏ ngoài tai mọi lời khuyên can.
Vợ anh từng quỳ xuống xin chồng nghĩ đến con, giữ lại ít tiền lo tương lai. Anh gạt phắt: "Tiền của tôi, tôi muốn làm gì thì làm". Song song đó, anh còn nghe lời bạn bè góp vốn làm ăn. Khi thì hùn tiền mở quán nhậu, lúc lại đầu tư mua đất "lướt sóng". Không có kinh nghiệm, lại tin người, anh liên tục thua lỗ.
Chỉ sau chưa đầy hai năm, số tiền trúng số gần như cạn sạch. Cô gái quán hát cũng dần lạnh nhạt khi thấy anh không còn hào phóng như trước. Những cuộc gọi ít dần, rồi mất hẳn. Nhà mất, người đi. Khi chủ nợ bắt đầu tìm đến nhà, bi kịch thật sự ập xuống. Anh Tâm phải bán xe, cầm cố nhà cửa để trả nợ. Căn nhà từng là niềm tự hào của cả gia đình cuối cùng cũng bị ngân hàng siết.
Không chịu nổi những trận đòn và sự vô tâm của chồng, vợ anh dắt hai con về nhà ngoại. Trước khi đi, chị chỉ nói trong nước mắt: "Anh không còn là người chồng, người cha của trước đây nữa". Một buổi chiều, hàng xóm thấy anh Tâm ngồi thẫn thờ trước căn nhà đã sang tên người khác. Người đàn ông từng vung tiền như nước giờ mặc bộ đồ cũ, ánh mắt vô hồn.
Sau đó, anh rời khỏi xóm. Người ta nghe nói anh xin làm chăn vịt thuê ở một cánh đồng xa, sống trong căn chòi lá tạm bợ. Công việc dãi nắng dầm mưa, thu nhập chỉ đủ ăn qua ngày. Có người quen tình cờ gặp lại, hỏi anh có nhớ gia đình không. Anh im lặng rất lâu rồi nói nhỏ: "Có tiền mà không biết giữ, mất hết mới biết mình ngu".
Câu chuyện của anh Tâm trở thành bài học buồn ở vùng quê ấy. Từ một người chồng hiền lành, người cha thương con, chỉ vì không làm chủ được bản thân khi có tiền mà đánh mất tất cả: gia đình, nhà cửa, lòng tự trọng.
Người dân mỗi khi nhắc lại vẫn thở dài. Họ bảo, nghèo chưa chắc đã khổ bằng khi có tiền mà không giữ được mình. Tấm vé số từng mở ra cánh cửa đổi đời cho anh Tâm, nhưng cũng chính nó lại đẩy anh vào con đường tối tăm. Đến cuối cùng, thứ anh mất không chỉ là tiền, mà là mái ấm từng rất đỗi bình yên.
Khánh Linh (t/h)