Vì sao người Nhật Bản ngủ gật khắp nơi?

Người Nhật Bản không dành thời gian ngủ trưa nhưng lại ngủ gật khắp nơi, mọi lúc ở chốn công cộng và coi đây là cách thể hiện sự nỗ lực, tận hiến trong công việc.

Tại những thành phố sầm uất như Tokyo hay Osaka, Nhật Bản, hình ảnh nhân viên công sở gục đầu tại công viên, học sinh ngủ thiếp đi ngay trên tàu điện ngầm cực kỳ quen thuộc. Trong khi ở nhiều nền văn hóa, ngủ gật thường bị coi là biểu hiện tiêu cực, xấu xí thì tại Nhật Bản, hiện tượng này được dành cho một tên riêng đầy trân trọng: Inemuri.

uenNgười Nhật Bản thường tận dụng cơ hội để ngủ gật ở nơi công cộng. (Ảnh: Economics)

Vì sao người Nhật Bản coi trọng việc ngủ gật?

Inemuri có nghĩa là "ngủ khi đang hiện diện", phản ánh nhịp sống hối hả của người dân xứ sở hoa anh đào. Sự phổ biến của Inemuri không đơn thuần đến từ sự mệt mỏi thể xác mà còn bắt nguồn từ các yếu tố văn hóa, tâm lý xã hội.

Người Nhật không coi ngủ gật là hành động bỏ bê công việc, học tập mà ngược lại, đó là minh chứng cho thấy một cá nhân đã cống hiến hết mình đến mức kiệt sức. Dưới đây là các lý do cốt lõi giải thích vì sao người Nhật không chỉ thích mà còn duy trì thói quen ngủ gật như một phần tất yếu của cuộc sống.

Hệ lụy từ văn hóa làm việc cường độ cao

Lý do đầu tiên và quan trọng nhất xuất phát từ thực trạng thiếu ngủ trầm trọng do áp lực công việc. Nhật Bản nổi tiếng với văn hóa "làm việc đến chết" (Karoshi), nơi mà việc rời văn phòng đúng giờ thường bị xem là thiếu trách nhiệm hoặc không tận hiến. Nhiều nhân viên văn phòng phải làm việc từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya, sau đó tiếp tục tham gia các buổi tiệc chiêu đãi khách hàng hoặc đồng nghiệp.

Khi thời gian nghỉ ngơi bị thu hẹp lại chỉ còn vài tiếng đồng hồ, cơ thể con người tự động tìm cách bù đắp lượng năng lượng thiếu hụt. Việc ngủ gật dù chỉ 15 - 20 phút giúp họ duy trì sự tỉnh táo cần thiết cho những chặng đường dài tiếp theo. Đối với họ, ngủ gục trên tàu điện hay trong cuộc họp không phải là dấu hiệu chểnh mảng, mà là kết quả tất yếu của tinh thần làm việc bền bỉ, không quản ngại ngày đêm.

Ở công sở, nhiều người Nhật thường tranh thủ gục mặt xuống bàn thay vì ngủ trưa dài. (Ảnh: Jptimes)

Ngủ trưa bị coi là lười biếng

Một nghịch lý thú vị trong văn hóa Nhật Bản là thái độ khắt khe đối với việc "ngủ trưa" (hirune) trong khi rất bao dung cho việc "ngủ gật" (inemuri).

Tại nhiều quốc gia, giấc ngủ trưa có kế hoạch được coi là thói quen lành mạnh để tái tạo năng lượng làm việc cả ngày. Tuy nhiên, ở Nhật Bản, nếu một nhân viên trải chăn nệm hoặc dành riêng khoảng thời gian cố định để ngủ trưa tại văn phòng, họ sẽ bị đánh giá là thiếu tinh thần kỷ luật và lười biếng. Ngủ trưa có chủ đích bị xem là hành động tách biệt khỏi công việc một cách ích kỷ.

Ngược lại, Inemuri mang tính chất vô tình do sự tận hiến. Người Nhật thà ngủ gục ngay tại bàn làm việc với cây bút vẫn cầm trên tay còn hơn là xin phép đi ngủ trưa. Chính vì tâm lý sợ bị gắn mác lười biếng khi chủ động đi ngủ, người Nhật chọn ngủ gật trong khi vẫn đang làm việc như một giải pháp để vừa được nghỉ ngơi, vừa giữ vững hình ảnh cá nhân nỗ lực.

Đề cao sự hiện diện

Một điểm độc đáo trong văn hóa Nhật Bản là sự phân biệt giữa "ngủ thực thụ" và "ngủ khi đang hiện diện". Trong quan niệm của người Nhật, miễn là vẫn có mặt tại vị trí làm việc hoặc trong không gian chung, bạn được coi là vẫn đang thực hiện nghĩa vụ xã hội của mình. Inemuri cho phép một người tạm thời rút lui vào thế giới riêng nhưng vẫn duy trì sự kết nối vật lý với môi trường xung quanh.

Chính vì vậy, nhân viên ngủ gật trong cuộc họp thường được sếp và đồng nghiệp bao dung hơn là người hoàn toàn vắng mặt. Việc bạn mệt đến mức ngủ thiếp đi chứng tỏ bạn đã nỗ lực đến giọt sức lực cuối cùng để có mặt ở đó. Sự hiện diện này được đánh giá cao từ những người xung quanh.

Tại Nhật Bản, ngủ gật được coi là tận tụy với công việc, học tập.

An toàn công cộng

Môi trường sống tại Nhật Bản cũng đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy thói quen ngủ gật. Nhật Bản là một trong những quốc gia an toàn nhất thế giới, nơi người dân có thể ngủ say trên phương tiện công cộng mà không quá lo lắng về việc bị trộm cắp hay đe dọa. Sự tin tưởng tuyệt đối vào an ninh xã hội tạo điều kiện cho họ thả lỏng hoàn toàn để chìm vào giấc ngủ ngắn ở bất cứ đâu.

Bên cạnh đó, việc di chuyển bằng phương tiện công cộng tại các đô thị lớn thường mất rất nhiều thời gian, đôi khi kéo dài từ một đến hai tiếng mỗi lượt. Những toa tàu điện ngầm êm ái, sạch sẽ và đúng giờ trở thành phòng ngủ di động lý tưởng. Đối với nhiều người, đây là khoảng thời gian hiếm hoi trong ngày họ không bị làm phiền bởi người xung quanh, cho phép họ tận dụng từng phút giây để hồi phục sức lực.

Sự chấp nhận của xã hội

Cuối cùng, Inemuri tồn tại bền vững vì nhận được sự chấp nhận, thậm chí là tôn trọng ngầm từ cộng đồng. Người ta thường giả vờ như không thấy người bên cạnh đang ngủ gật để giữ sự riêng tư và lòng tự trọng cho họ.

Thái độ bao dung này tạo ra vòng lặp văn hóa. Vì xã hội không phán xét, người dân cảm thấy thoải mái khi ngủ gật và vì nhiều người thực hiện, nó trở thành chuẩn mực xã hội bình thường. Thậm chí, trong một số bối cảnh chính trị hoặc kinh doanh, việc vị lãnh đạo cấp cao ngủ gật còn được tung hô là họ đang tập trung suy nghĩ sâu sắc về vấn đề đang thảo luận.