Lái Mercedes về quê ăn giỗ, còn chi hơn 19 triệu đồng mua quà biếu họ hàng, lúc về tôi nhận được tin nhắn đến nay không thể quên

Lái Mercedes về quê ăn giỗ để chứng minh mình thành đạt với họ hàng, chàng trai Trung Quốc bất ngờ nhận ra điều quan trọng nhất sau một dòng tin nhắn của mẹ.

*Bài viết dưới đây là chia sẻ của tác giả Tiểu Vĩ được đăng tải trên nền tảng Zhihu (Trung Quốc).

Tôi lái chiếc Mercedes màu đen rời khỏi thành phố Hàng Châu từ sáng sớm. Cao tốc ngày cuối tuần đông hơn bình thường, nhưng tâm trạng tôi lại khá nhẹ nhõm. Trên ghế sau là hàng chục túi quà tôi đã chuẩn bị suốt mấy ngày: trà cao cấp cho bác cả, thuốc bổ cho chú hai, mỹ phẩm cho các cô, đồ chơi nhập khẩu cho lũ trẻ trong họ. Tất cả hết hơn 5.000 NDT (hơn 19 triệu đồng). Tôi còn cẩn thận dán sẵn từng tờ giấy ghi tên người nhận, sợ thiếu sót ai đó sẽ thành thất lễ.

Nhiều năm bôn ba nơi thành phố, đây là lần đầu tiên tôi trở về quê trong tâm thế “ngẩng đầu”. Công việc kinh doanh gần đây thuận lợi, thu nhập của tôi cũng tăng lên đáng kể. Tôi tự nhủ chuyến về quê này không chỉ là ăn giỗ, mà còn là dịp để chứng minh cho mọi người trong dòng họ thấy rằng mình đã thành công.

Quê tôi ở một huyện nhỏ thuộc tỉnh An Huy. Con đường dẫn vào làng vẫn hẹp và quen thuộc như 5 năm trước, chỉ khác là giờ đây hai bên mọc thêm vài căn nhà mới. Khi chiếc Mercedes chậm rãi rẽ vào cổng làng, không ít người ngoái nhìn. Tôi biết họ nhận ra tôi - đứa trẻ từng rời quê với hai bàn tay trắng, nay trở về trong vẻ ngoài thành đạt.

Dừng xe trước sân nhà, tôi vừa bước xuống thì bác cả đã cười lớn: “Tiểu Vĩ giờ khá thật rồi, xe này chắc phải bằng cả căn nhà ở quê.”

Thấy vậy, mọi người cũng xúm lại xem xe, hỏi han đủ chuyện: lương bao nhiêu, làm chức gì, có mua nhà ở thành phố chưa. Đi xe đường dài, tôi hơi mệt nhưng vẫn mỉm cười, cố gắng trả lời từng câu hỏi và phát quà cho tất cả. Họ hàng nhìn tôi bằng ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa kỳ vọng, còn tôi thì vô cùng tự hào về bản thân mình.

Đến chiều, khi tôi ra xe chuẩn bị quay lại thành phố, điện thoại bất ngờ rung lên. Một tin nhắn mới hiện ra, người gửi là mẹ. Tin nhắn chỉ vỏn vẹn vài dòng: “Con mệt cả buổi sáng rồi, nhớ nghỉ một lát rồi hãy lái tiếp, đừng cố quá. Đi đường cẩn thận, về đến nơi nhớ báo mẹ.”

Tôi lặng người một lúc, mắt dừng lại trên màn hình điện thoại. Rồi theo phản xạ, tôi quay sang nhìn hàng ghế sau - nơi trước đó còn chất đầy quà cáp. Tôi đã chuẩn bị quà cho tất cả mọi người trong dòng họ, vậy mà lại quên mất món quà dành cho người quan trọng nhất.

Ảnh minh họa: internet

Suốt mấy ngày trước khi về quê, tôi bận rộn lựa chọn những món đồ đủ đắt tiền, đủ “ra dáng thành đạt”, chỉ để người khác nhìn vào và công nhận mình đã thành công. Nhưng tôi lại quên mất rằng, người duy nhất chưa từng yêu cầu tôi chứng minh điều gì chính là mẹ.

Ký ức chợt kéo tôi trở về những năm đầu lập nghiệp nơi thành phố. Khi ấy tôi làm nhân viên giao hàng, sống trong căn phòng trọ chật hẹp, mùa đông lạnh đến mức vẫn không dám bật sưởi vì sợ tốn điện. Có quãng thời gian thất nghiệp, tôi giấu mẹ suốt 3 tháng trời. Mỗi lần gọi điện, mẹ không bao giờ hỏi tôi làm gì, kiếm được bao nhiêu, bà chỉ lặp lại một câu quen thuộc suốt nhiều năm: “Nhớ ăn uống đầy đủ nhé con!”

Tôi đưa mắt nhìn chiếc Mercedes trước mặt. Nó từng là mục tiêu khiến tôi nỗ lực suốt nhiều năm, là bằng chứng chứng minh tôi tài giỏi với thế giới. Nhưng ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra: điều mẹ quan tâm chưa bao giờ là chiếc xe, cũng không phải những thành tựu tôi đạt được, mà là chính tôi - đứa con trai vẫn còn đang gồng mình làm người lớn.

Chuyến về quê lần ấy giúp tôi nhận ra rằng thứ đáng giá nhất lại là điều tôi suýt quên mất. Đó là dành sự quan tâm cho mẹ - người luôn âm thầm quan tâm và lo lắng cho tôi.

Dòng tin nhắn ngắn ngủi hôm ấy của mẹ đến giờ tôi vẫn giữ nguyên trong điện thoại. Không phải vì nó đặc biệt, mà bởi mỗi lần đọc lại, tôi đều nhớ rằng giữa tất cả những thứ hào nhoáng mình từng theo đuổi, vẫn có một nơi chỉ cần tôi bình an trở về là đủ.

(Theo Zhihu)