Chồng đưa 80 triệu tiền thưởng Tết, đêm giao thừa vợ ngỡ ngàng phát hiện sự thật về khoản tiền hơn 1 tỷ

Một nửa buồn, một nửa rưng rưng vì khoản tiền chồng quyết giấu...

Năm đó là năm thứ tư kết hôn của Chu Minh Viễn và Tạ Vãn Thanh. Hai người sống ở Tô Châu (Trung Quốc), công việc đều ổn định: anh làm kỹ thuật cho một công ty thiết bị công nghiệp, cô làm kế toán nội bộ. Thu nhập không thấp nhưng cũng chưa đến mức dư dả. Họ vẫn ở căn hộ thuê gần công ty, mỗi tháng tiết kiệm được một khoản nhỏ, dự định vài năm nữa mới nghĩ tới chuyện mua nhà.

Điều duy nhất khiến Vãn Thanh đôi khi khó chịu là chồng rất kín tiếng về tiền bạc. Anh không keo kiệt, chi tiêu trong nhà vẫn đầy đủ, nhưng gần như không bao giờ nói rõ mình có bao nhiêu tiền tiết kiệm. Cô hỏi thì anh thường trả lời qua loa kiểu “cũng tạm ổn” hoặc “đủ dùng”, khiến cô không đo được tình hình tài chính thật sự của gia đình.

Chiều 28 Tết năm ngoái, Minh Viễn về sớm, đưa cho vợ một phong bao đỏ dày. Bên trong là 23.000 NDT (khoảng 80 triệu đồng). Anh nói thưởng năm nay giảm vì công ty cắt chi phí, nên đưa hết cho vợ giữ để đầu năm chi tiêu.

Vãn Thanh vui nhưng cũng hơi lạ. Những năm trước anh thường giữ lại một phần để “phòng việc phát sinh”. Năm nay lại giao toàn bộ. Tuy vậy bối cảnh kinh tế không tốt, nhiều bạn bè của họ cũng bị giảm thưởng nên lời giải thích nghe hợp lý. Cô cất tiền vào tủ, tiếp tục dọn dẹp nhà cửa chuẩn bị đón giao thừa.

Chồng đưa 80 triệu tiền thưởng Tết, đêm giao thừa vợ ngỡ ngàng phát hiện sự thật về khoản tiền hơn 1 tỷ- Ảnh 1.

Ảnh minh họa (Nguồn: Toutiao)

Tối giao thừa, trong lúc dọn nốt nhà, cô mở ngăn tủ chứa giấy tờ của chồng - nơi bình thường cô ít động vào. Một tập hồ sơ rơi xuống. Cô cúi nhặt lên thì thấy bên trong là hợp đồng tiền gửi ngân hàng.

Tên người gửi là Chu Minh Viễn. Số dư 305.000 NDT (hơn 1 tỷ đồng). Vãn Thanh sững người hồi lâu. Điều khiến cô bối rối không chỉ là con số, mà là lịch sử giao dịch kéo dài hơn hai năm. Các khoản tiền được gửi đều đặn từng tháng, không phải tiền đột nhiên có. Nghĩa là suốt thời gian qua, chồng cô vẫn âm thầm tích lũy mà không hề nói.

Trong đầu cô lập tức xuất hiện hàng loạt suy đoán. Anh để quỹ riêng? Chuẩn bị đầu tư gì mà không bàn bạc? Hay anh chưa từng tin tưởng hoàn toàn nên giữ lại đường lui? Cảm giác hụt hẫng lớn hơn cả ngạc nhiên, bởi cô luôn nghĩ hai vợ chồng tuy không giàu nhưng minh bạch.

Minh Viễn bước vào phòng và hiểu chuyện gần như ngay lập tức khi thấy tập hồ sơ trên tay vợ. Anh không giải thích vội mà ngồi xuống, chờ cô bình tĩnh lại rồi mới kể rõ.

Thực ra khoản tiền này bắt đầu từ năm thứ hai sau cưới. Khi đó mẹ Vãn Thanh phát hiện bệnh thận cần theo dõi lâu dài. Gia đình bên ngoại không muốn con gái lo lắng nên chỉ nói nhẹ, nhưng Minh Viễn biết chi phí về sau có thể rất lớn. Anh quyết định trích phần lớn thu nhập của mình gửi riêng, coi như quỹ dự phòng y tế cho gia đình vợ và cả hai vợ chồng.

Anh không nói vì sợ tạo áp lực tâm lý. Nếu biết mình đã có hơn 1 tỷ, rất có thể họ sẽ vay thêm để mua nhà sớm hơn kế hoạch, kéo theo khoản nợ dài hạn. Trong khi công việc của anh thuộc ngành sản xuất, tính ổn định không cao. Anh muốn có một lớp đệm đủ dày trước khi gánh thêm nghĩa vụ tài chính.

Khoản 23.000 NDT thưởng Tết anh đưa hết cũng vì lý do đó. Số tiền tích lũy đã đủ mức anh thấy an toàn nên muốn chuyển sang quản lý chung, không cần tách biệt nữa.

Vãn Thanh đọc kỹ lại tập hợp đồng. Ở phần ghi chú có dòng anh tự viết: “Quỹ dự phòng 3 năm sinh hoạt phí + ốm đau” . Lúc đó cô mới hiểu đây không phải khoản tiền bí mật dành cho riêng anh, mà là kế hoạch dài hạn anh tự gánh thay cả gia đình.

Suốt mấy năm, cô từng nghĩ chồng quá thận trọng, thậm chí có phần khó hiểu khi luôn trì hoãn chuyện mua nhà dù hai người đã tích được một khoản khá. Cô không biết anh đang tính tới trường hợp xấu nhất trước khi nghĩ tới việc nâng chất lượng sống.

Đêm giao thừa, khi pháo hoa bắt đầu vang ngoài cửa sổ, tâm trạng cô thay đổi hoàn toàn. 80 triệu tiền thưởng không còn là bất ngờ lớn, còn hơn 1 tỷ cũng không còn đáng sợ. Điều đọng lại là cách chồng nhìn về tương lai: không phải giấu giếm, mà là âm thầm chịu trách nhiệm.

Sau hôm đó họ bắt đầu ngồi lại lập kế hoạch tài chính chung. Không vội mua nhà ngay, nhưng cũng không còn mơ hồ về khả năng của mình. Lần đầu tiên Vãn Thanh thấy tiền tiết kiệm không chỉ là con số, mà là cảm giác yên tâm - thứ mà bấy lâu nay Minh Viễn đã chuẩn bị trước cho cả hai.

(Nguồn: Toutiao)