30 tuổi, thừa tiền và thiếu thời gian giúp tôi nhận ra: Có 3 thứ nếu không “dọn dẹp”, cuộc sống sẽ như cái chợ!

Thứ cần nhất ở tuổi 20 lại là nỗi sợ của tuổi 30: Sự ồn ào náo nhiệt nhưng 100% vô nghĩa!

Nếu phải miêu tả chính mình của 10 năm trước, cái tầm độ 22-23 tuổi, có lẽ tôi sẽ dùng 1 câu thế này: Sợ trạng thái 1 mình hơn ác mộng!

Từ thứ 2 đến thứ 6, ban ngày đi làm rồi nên không tính, còn buổi tối và cuối tuần, không lúc nào tôi trở về phòng trước 12h khuya. Không tụ tập cà phê, không bar pub thưởng nhạc với chúng bạn thì cũng là đi hẹn hò cùng người yêu. Nói chung, chẳng mấy khi tôi ở nhà dù tiền thuê nhà khi ấy cũng bằng gần nửa tháng lương.

Vậy mà tôi lại thấy rất ổn. Ổn với việc mình có nhiều người để vui chơi gặp gỡ, ổn với việc dồn tiền cho những cuộc vui mà sáng ngày hôm sau có khi quên sạch. Và ổn với việc được nhận xét là người “biết chơi”.

Nhưng giờ, khi đã qua ngưỡng 30, mọi thứ bắt đầu đảo chiều. Thứ cần nhất ở tuổi 20 lại là nỗi sợ của tôi lúc này: Sự ồn ào náo nhiệt nhưng 100% vô nghĩa! Tôi sợ những cuộc vui rỗng tuếch, sợ những mối quan hệ gặp xong không đọng lại gì.

30 tuổi, thừa tiền và thiếu thời gian giúp tôi nhận ra: Có 3 thứ nếu không “dọn dẹp”, cuộc sống sẽ như cái chợ!- Ảnh 1.

Lý do không nằm ở chuyện tiền bạc. 32 tuổi rồi, chắc chắn tôi phải giàu hơn tôi của 10 năm trước nhưng cuộc sống mà. Khi có thời gian, chúng ta không có nhiều tiền. Còn khi có tiền, chúng ta lại chẳng có nhiều thời gian. Và chính điều đó khiến tôi nhận ra mình phải dọn dẹp lại cuộc sống, nếu không muốn nó biến thành 1 cái chợ: Xô bồ nhức óc, và kém sang!

1. Những mối quan hệ “bè” nhiều hơn “bạn”

Ngày xưa, tôi có thể tụ tập với 7 hội bạn khác nhau trong 7 buổi tối. Trung bình mỗi hội khoảng 5-6 người, tính ra vòng tròn quan hệ của tôi khi ấy ít cũng phải tầm 3 chục “nhân khẩu”. Vì như đã nói, tôi sợ một mình, thế nên thành ra cũng rất dễ dãi trong việc kết bạn và cả trong những mối quan hệ tình cảm.

Còn bây giờ thì khác. Số lượng bạn thân của tôi chưa quá 5 đầu ngón tay, nhưng đó đều là những người đã từng chứng kiến tôi lúc bất ổn nhất, dìu tôi qua những quãng khó khăn tưởng không gượng dậy nổi. Chúng tôi đi cùng nhau từ thời còn là học sinh, qua quãng đời sinh viên, đến khi đi làm và giờ - khi tất cả đều đã nhập “hội trung niên” cả rồi. Trong suốt hành trình ấy, có người đến và rời đi, chỉ có họ là ở lại nên dần dần, tôi nhận ra: Bạn không cần nhiều, mà cần chất! Chất ở đây không phải là “chất chơi” như cái thời đôi mươi tôi nghĩ, mà là chất lượng.

30 tuổi, thừa tiền và thiếu thời gian giúp tôi nhận ra: Có 3 thứ nếu không “dọn dẹp”, cuộc sống sẽ như cái chợ!- Ảnh 2.

Ảnh minh họa

Còn chuyện yêu đương ấy à? Tuyệt nhiên không. Không phải vì tôi “anti” tình yêu hay hôn nhân, mà chỉ đơn giản là không còn muốn tốn thời gian cho những người không phù hợp. Tuổi 20, tôi có thể khóc thâu đêm bên nồi lẩu chỉ vì 1 trận cãi nhau với người yêu. Còn giờ, tôi không thấy người tình nào đáng để mình rơi 1 giọt nước mắt. Nước mắt của tuổi 30 không đơn thuần là phản ứng của cơ thể khi đau buồn, nó là nếp nhăn, là việc hy sinh thời gian nghỉ ngơi để có sức kiếm tiền.

Đâu ai rảnh cơ chứ!

2. Những món đồ quá rẻ tiền

Có vẻ tôi đã mắc bẫy lạm phát lối sống, tôi không phủ nhận điều đó nhưng trạng thái này cũng không hẳn là một điều xấu. Hồi mới đi làm, vì ăn chơi quá nhiều nên chẳng còn đủ tiền để mua đồ xịn nữa. Thế nên tôi thường chỉ dùng đồ khoảng 400 nghìn đổ lại: Giày dép, quần áo, túi xách, đồ skincare,... tất cả đều rẻ hoặc siêu rẻ.

Còn giờ khi có nhiều tiền rồi, tôi không muốn và không thể dùng đồ rẻ được nữa.

Đồ skincare quá rẻ, táp lên mặt cảm giác như vỗ nước lã. Có thể không phải vì chúng không tốt, mà chỉ đơn giản là tôi đã đến cái tuổi phải dùng đồ có nhiều hoạt chất “đắt tiền” thì mới chống được quầng thâm, ngăn được vết nhăn.

Quần áo quá rẻ cũng tương tự. Ném máy giặt thì bai nhão, mà quẳng vào máy sấy thì co rúm lại còn một nửa. U40, tôi không có đủ thời gian và sức lực để bực tức vì một chiếc áo len mất form, cũng không có đủ thời gian để mà shopping hàng đêm, hàng tuần nữa. Thế nên tôi thà mua cái áo tiền triệu mà dùng được vài năm, còn hơn mua cái áo 500 nghìn để mặc vài lần rồi lại đem làm giẻ lau.

30 tuổi, thừa tiền và thiếu thời gian giúp tôi nhận ra: Có 3 thứ nếu không “dọn dẹp”, cuộc sống sẽ như cái chợ!- Ảnh 3.

Ảnh minh họa

Đó là lý do tôi nghĩ lạm phát lối sống cũng không có gì xấu cả, chỉ là nhiều người nghĩ “không tốt” về nó thôi. Tôi kiếm ra tiền và tôi mua những thứ đắt nhưng chất lượng, có gì sai đâu đúng không? Nếu có người thấy sai, chỉ đơn giản là quan điểm sống của tôi khác họ.

Một người thu nhập 100 triệu nhưng chi tiêu như thể lương vẫn chỉ 10 triệu, tôi không phán xét họ, chỉ đơn giản là tôi không sống theo chủ nghĩa đó.

3. Những công việc “tủn mủn” không giúp phát triển

Tôi đã nhận đủ việc vặt, làm đủ việc “linh tinh” và quan trọng nhất là sau hơn chục năm đi làm, tôi nhận ra mình của tuổi 32 được quyền chọn việc và kén việc. Nếu kinh nghiệm tính bằng thập kỷ mà vẫn nghĩ mình không có quyền kén chọn công việc, tôi cho rằng thế là thất bại.

Một công việc phụ tốn 1 tiếng mỗi ngày, mang về nguồn thu nhập tương đương 400 nghìn/ngày, nghĩa là 3,2 triệu đồng/tháng. Tôi của năm 22 tuổi chắc chắn sẽ nhận vội, nhưng tôi khi đã 32 thì khác. Không phải vì tôi chê khoản tiền hơn 3 triệu là ít, chẳng đủ 1 bữa ăn, mà là công việc quá dễ đồng nghĩa với “không trau dồi” được gì. Và giá trị của 1 tiếng/ngày ở tuổi 32 cũng rất khác 1 tiếng/ngày ở tuổi 22.

1 tiếng đó, thay vì ngồi làm để kiếm 3,2 triệu đồng/tháng, tôi có thể dùng để đi học quản trị nguồn nhân lực, rồi sau đó kiếm gấp chục lần. Hoặc không, tôi dùng để ngủ, để chăm sóc bản thân.

Thời đôi mươi bào sức đủ rồi, đến tầm này, tôi không muốn đánh đổi thêm nữa.

30 tuổi, thừa tiền và thiếu thời gian giúp tôi nhận ra: Có 3 thứ nếu không “dọn dẹp”, cuộc sống sẽ như cái chợ!- Ảnh 4.

Ảnh minh họa

Và đó là cách tôi dọn dẹp lại cuộc sống của mình trong những năm đầu 30. Nhiều người thường hay tiếc rẻ vì “chẳng còn trẻ khỏe như thời đôi mươi” hay “thanh xuân thế là hết”. Còn tôi thì khác. Tôi đang tận hưởng cuộc sống ở cái thì mà ai cũng bảo “trung niên non” rồi, nhưng có sao đâu?

32 tuổi còn trẻ chán! Vài cái nếp nhăn hay chuyện ít bạn, ít tụ tập và chẳng có người yêu cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Nếu bạn có khả năng kiếm đủ tiền để sống như mức mình mong muốn, nếu bạn có đủ những mối quan hệ chất lượng và có đủ sự hài lòng với cuộc sống hiện tại của chính mình, thì tôi tin dù 32 hay 42 tuổi, dù khóe mắt có vài nếp nhăn, dù độc thân hay đã có gia đình, tất cả mọi chuyện đều là chuyện nhỏ thôi!

Chứ mà còn thấy tuổi tác là chuyện lớn, khuyên thật: Xem lại cuộc sống của mình coi đã “chất lượng” chưa?